17/11/2025
THI BÀI
01. Khóa dự bị huyền công xét kỹ,
Phép điều thân, điều khí, điều tâm.
Chớ cho một lỗi hai lầm,
Tinh thần tán loạn, hôn trầm sao nên.
02. Bước đầu đắp móng nền cho vững,
Giới, qui, điều hờ hững được đâu?
Luôn luôn phản tỉnh nội cầu,
Chánh tâm diệt dục, nhiệm mầu thấy ngay.
03. Việc thế sự ngoài tai gác bỏ,
Phép tu hành, gắng bó công phu.
Thoát thân ra khỏi trần tù,
Ái ân, danh lợi, oán thù đoạn xa.
04. Tín, Nguyện, Hạnh thiết tha gìn giữ,
Tham, sân, si, niệm, lự tiêu trừ.
Tuân hành lời dạy Minh Sư,
Đoạn duyên, giản sự, vô tư lặng lòng.
05. Tín Tâm Minh hành công trì tụng,
Nhớ từng câu áp dụng khi thiền.
Mãn thời, hồi hướng chư Thiên,
Kinh hành thong thả tự nhiên mấy vòng.
06. Chư hành giả nằm lòng từ đoạn,
Gần gũi thường thầy, bạn học tu.
Kiền kiền chiều sớm công phu,
Công viên quả mãn thiên thu hưởng nhàn.
07. Phương tựu chánh hằng toan nghiền ngẫm,
Phép tồn tâm cũng lắm công phu.
Biết tâm là chỗ khởi tu,
Tâm thường rong ruổi, lo thu trở về.
08. Tâm là cái chánh đề chủ yếu,
Nhứt thiết không sao thiếu được tâm.
Mất đi nào khác thú cầm,
Linh minh trí giác, diệu thâm vô cùng.
09. Xưa Thánh nhơn “Bảo Trung thủ Nhứt”,
Mà đạt cơ tận thức siêu phàm.
Xét coi Thiên Địa bao hàm,
Không làm mà có, không làm mà nên.
10. Đóng sáu cửa cho bền cho chặt,
Thì thất tình, lục tặc khó xâm.
Thỉ chung một phép tồn tâm,
Buông ra thì mất, giữ cầm còn nguyên.
11. Tâm phàm tử, thấy liền tâm Đạo,
Tâm Đạo sanh, tỉnh táo sáng soi.
Chơn tâm khi đã lộ mòi,
Tinh thần thể phách trong ngoài khinh an.
12. Phải nhận kỹ rõ ràng minh bạch,
Cùng một tâm phân tách làm hai.
Thánh, phàm, chơn, giả, li lai,
Lại, qua, động, đậy, dông dài phàm tâm.
13. Lúc ngồi tịnh chăm chăm tai mắt,
Để vào trong, tức khắc tâm về.
Hồn hồn như tỉnh, như mê,
Ta, người, Trời, Đất, bốn bề lặng yên.
14. Bản thể tâm tự nhiên xuất hiện,
Tưởng như chừng trước kiểng Bồng lai.
Vội vàng xao xuyến mắt tai,
Khởi tâm duyên cảnh, trong ngoài đảo điên.
15. Hành giả cứ tự nhiên lặng lẽ,
Hơi thở điều nhè nhẹ trợ công.
Khi mà thần khí giao thông,
Kết nên Bác Nhã chủ ông hiện tiền.
16. Cứ vậy mãi mà thiền mà định,
Tưởng được rồi quên tịnh, quên tu.
Chướng duyên giăng bủa mây mù
Vọng sanh niệm khởi lù lù chúng ma.
17. Ngồi tịnh còn lo ra nghĩ quấy,
Nhớ chuyền leo động đậy tưởng vơ.
Sáu căn cửa chẳng phòng hờ,
Nội công, ngoại kích, bất ngờ khó ngăn.
18. Phải e dè nghiêm răn tánh quấy,
Ngũ ấm ma che đậy chơn tâm.
Công phu đi đứng ngồi nằm,
Tiếp giao động tịnh cho nhằm phép tu.
19. Tâm vừa phóng, liền thâu trở lại,
Niệm móng lên, mau phải ngăn liền.
Không kềm vọng dục liên miên,
Chưa qua đã đến, leo chuyền lao nhao.
20. Bản thể tâm, làm sao thấy được,
Rốt cuộc rồi lạc bước rừng sâu.
Biết mau cảnh giác hồi đầu,
Định thần tỉnh trí, tìm cầu vô vi.
21. Thể của tâm, phi li thiện ác,
Dụng của tâm, ý tác dữ lành.
Lương tri hiệp nhứt tri hành,
Biện phân phải trái, trược thanh chẳng lầm.
22. Biết được phép tồn tâm dưỡng tánh,
Thì bước lên làm Thánh làm Hiền.
Trước là buông xả vạn duyên,
Mới mong liễu giải não phiền trái oan.
23. Thứ gìn lòng cho an, cho định,
An định rồi, bá bịnh hết sanh.
Khổ, vui, được, mất, dữ, lành,
Bao nhiêu cảnh huống bất thành với ta.
24. Tâm rỗng rang hiền hoà trong sáng,
Chẳng có gì dính dáng được tâm.
Công phu ngày một diệu thâm,
Là nhờ theo đúng phương châm luyện rèn.
25. Trong đã sẵn ngọn đèn Bác Nhã,
Tức khắc trò huyễn hoá tiêu tan.
Nhích chơn liền đến Niết bàn,
Dạo chơi thế giới ba ngàn trong tay.
*******
Trong tay sẵn có thuật “Huyền công”,
Dự bị Sơ Cơ phép thuộc lòng.
Buông xả vạn duyên quên sự thế.
Giữ còn Bác Nhã nhớ chơn không.
Ngồi như pho tượng thân kiên cố,
Nhìn tợ mèo rình mắt chú trông.
Miệng ngậm, lưỡi cong, hơi thở nhẹ,
Thần nương theo khí đến Tiên bồng.
Đức HÀ TIÊN CÔ
Top